Liên kết trực tuyến
Thời tiết
Giá vàng
Tỷ giá
Thống kê
Khách online : 43
Số lượt truy cập :
Hậu duệ họ Vũ - Võ
Có một gia đình họ Vũ như thế

 Cuộc sống trong cơ chế thị trường đôi khi làm cho sự bon chen lấn át đi những giá trị truyền thống gia đình ở đâu đó trong xã hội hiện nay. Nhưng cuộc sống cũng còn nhiều lắm những điều kì diệu để cho ta thấy cuộc sống này đẹp biết bao khi còn đó rất nhiều những gia đình giữ được nếp nhà, dù cho năm tháng trôi qua với bao đổi thay. Một sự tình cờ mà tôi được biết về một gia đình họ Vũ ở Hải Phòng như thế, với những việc làm tưởng như bình thường nhưng thật đáng trân trọng. Xin được chia sẻ cùng mọi người qua bài viết sau về gia đình họ Vũ ấy, như một đóa hoa Xuân trong vườn hoa đẹp Vũ-Võ tộc Hải Phòng nhân ngày Xuân mới…

Bước vào tuổi 80, ông Vũ Ngọc Thanh Tâm ở số 10 ngõ 346 đường Thiên Lôi, quận Lê Chân, thành phố Hải Phòng, bây giờ hàng ngày vui vầy cùng con cháu với một cuộc sống bình dị. Ông thanh thản bởi suốt cuộc đời mình ông đã làm được nhiều điều đúng với tâm nguyện của mình, để lại niềm tự hào và cũng chính là những lời răn dạy cho cháu con. Ông bình dị bởi trải qua suốt những tháng ngày vất vả, bây giờ ông thấy thật hạnh phúc và bằng lòng với cuộc sống hiện tại khi nhìn thấy các con ông đều đã biết nối tiếp truyền thống gia đình.

Có lẽ cuộc đời của ông Vũ Ngọc Thanh Tâm cũng sớm phải chịu lắm thiệt thòi ngay từ khi còn là cậu bé ở tuổi lên 3.

Năm 1938, cũng như nhiều gia đình ở nông thôn Bắc bộ khác phải sống trong cảnh cơ cực của chế độ thực dân phong kiến, cha ông là cụ Vũ Ngọc Hỗn đã phải xa vợ con, xa làng quê nghèo Phú Cơ, xã Quyết Tiến, tổng Kinh Khê (nay là huyện Tiên Lãng của Hải Phòng), để một mình vào Nam làm ăn. Khi đó chị gái ông mới lên 8 tuổi, ông lên 3 và em trai ông còn nằm trong bụng mẹ. Làng quê Phú Cơ không như cái tên của mình, mà là một vùng quê nghèo lắm, ruộng đất ít, vườn tược hẹp, hầu hết người dân đều phải sinh sống trong những căn nhà lụp xụp mái rạ, tường được đắp bằng đất hoặc chỉ trát sơ sài bằng rơm trộn bùn. Cả làng chỉ có dăm gia đình được gọi là giầu có thì cũng chỉ có vài ba mẫu ruộng hoặc mấy sào đất. Còn lại phần đông cũng như gia đình ông toàn là những người không có tấc đất tấc ruộng mà cày cấy, suốt năm suốt tháng chỉ biết cày thuê, cuốc mướn, thảng ra thì gồng gánh buôn bán vặt từ chợ nọ chợ kia mà kiếm đồng hào mua thóc. Thật không may, khi vào làm ăn tại một đồn điền cao su ở Thủ Dầu Một (nay thuộc Bình Phước), do không hợp với thủy thổ, khí hậu, cha ông đã bị một căn bệnh nan y thời đó là sốt rét ác tính, chỉ sau có 3 ngày lâm bệnh đã mất. Đó là vào thời điểm đầu năm 1941. Một kỉ niệm theo suốt cuộc đời mà ông không thể nào quên, khi ấy ông mới 6 tuổi, theo mẹ từ quê đi bộ ra tận Tòa Dây thép (Bưu điện) tỉnh Kiến An cũ để nhận tiền tuất và di ảnh, tư trang của bố do Tòa sứ tỉnh Thủ Dầu Một gửi ra. Bây giờ khó ai có thể tưởng tượng được từ quê ông ra Kiến An mà ngày ấy hai mẹ con ông đã phải đi bộ mất hai ngày trời vừa đi vừa về. Vài năm sau mãn tang bố, mẹ ông đi bước nữa, ba chị em ông phiêu dạt mỗi người một nơi…

Khi là chàng trai 16 tuổi, ông đã đi bộ đội, được phiên chế vào một đơn vị đóng tại Hải Phòng và tham gia trận đánh sân bay Cát Bi lịch sử. Hòa bình lập lại, ông chuyển ngành về làm cán bộ tổ chức ở Khu gang thép Thái Nguyên và cùng gia đình sinh sống tại đó cho đến năm 1980 ông chuyển về Hải Phòng làm Giám đốc Xí nghiệp Xây lắp Bến Kiền, góp sức cùng anh em công nhân xây dựng Nhà máy đóng tàu Bến Kiền từ những ngày đầu đầy khó khăn vất vả. Thời gian sinh sống và làm việc ở Thái Nguyên, ông luôn đau đáu nỗi niềm đi tìm người chị ruột của mình do đói khổ mà phải đi kiếm ăn biệt xứ, rồi lưu lạc lên tận mạn ngược từ lâu. Không biết có phải do tình máu mủ thôi thúc, chỉ đường hay do cơ duyên may mắn mà sau bao tháng ngày dò hỏi, năm 1962 ông mới tìm thấy được người chị của mình sống ở khu Đá Chông của huyện miền núi Thanh Sơn, Phú Thọ.  Sau này, khi chuyển về là Bí thư Đảng ủy Công ty Xây dựng Nhà ở Hải Phòng, rồi về Ban Kinh tế Thành ủy phụ trách khối công nghiệp cho đến khi nghỉ hưu, những tưởng sẽ yên vui tuổi già cùng con cháu, nhưng trong lòng ông vẫn luôn day dứt một điều không biết phần mộ của người cha mà cho dù hình ảnh chỉ còn lờ mờ từ kí ức tuổi thơ xưa, giờ ở đâu nơi đất khách quê người tại vùng đất phương Nam xa xôi? Ông bày tỏ nguyện vọng và bàn bạc cùng con cháu mong ước tìm được mộ và đưa cụ về nơi quê cha đất tổ. Thế rồi như một câu chuyện cổ tích, trải qua 15 năm với ba lần đi tìm bằng tâm nguyện của mình và sự giúp đỡ của nhiều người, ông và gia đình đã tìm thấy và đưa được phần mộ của cụ Vũ Ngọc Hỗn về an táng tại quê nhà Phú Cơ, Quyết Tiến, Tiên Lãng, Hải Phòng, sau gần 70 năm nằm nơi xứ người. Đây có lẽ là một trong những điều hạnh phúc lớn nhất của ông và cả gia đình.

 Ảnh chụp đại gia đình

Nếu câu chuyện về ông Vũ Ngọc Thanh Tâm chỉ dừng ở đây cũng đã làm cho nhiều người cảm phục về sự hiếu đễ của một con người, nhưng ở ông Vũ Ngọc Thanh Tâm còn là một người có tâm với việc họ. Ngay từ khi có chủ trương thành lập Hội đồng họ Vũ-Võ Hải Phòng, ông Vũ Ngọc Thanh Tâm là một trong những người đầu tiên tham gia Ban vận động thành lập và hoạt động rất tích cực bằng cả sự nhiệt tâm của mình. Ông là người có nhiều công lao đóng góp trong việc xây dựng các Chi hội họ Vũ-Võ tại nhiều quận, huyện của Hải Phòng. Bằng kinh nghiệm, sự hiểu biết, cộng với sự tìm tòi qua nhiều “kênh”, ông tìm hiểu các chi tộc họ Vũ Ngọc, Vũ Đình… ở quê, phiêu dạt ở đâu, từ đó góp phần cùng xây dựng phả hệ. Với nhiệt tâm của mình, ông đã tham gia 3 kì đại hội của Hội đồng Vũ-Võ Việt Nam. Hiện nay, cho dù đã tuổi cao, sức khỏe không còn được như ngày nào nhưng ông vẫn là cố vấn cho Hội đồng họ Vũ-Võ Hải Phòng, đồng thời góp phần tích cực vào việc xây dựng Quỹ khuyến học, khuyến tài. Ông hạnh phúc vì đã làm được nhiều điều theo tâm nguyện cho gia đình và cho việc họ. Ông càng hạnh phúc hơn khi cả bốn người con một gái ba trai của ông đều thành đạt, người con gái là chị cả Vũ Thị Mai Dung hiện là giáo viên trường PTCS Tân Tiến, An Dương, Hải Phòng; người con trai đầu là anh Vũ Nguyên Sơn là Giám đốc Chi nhánh Công ty cổ phần Vật tư Thái Lâm tại Quảng Ninh; người con trai tiếp theo là anh Vũ Nguyên Thái, là giám đốc Công ty cổ phần Vật tư Thái Lâm (Hải Phòng); người con trai út là anh Vũ Văn Bình du học và đã hoàn thành luận án Tiến sĩ, hiện sống và làm việc tại Pháp. Dù sống và làm gì, ở đâu, cả bốn người con của ông Vũ Ngọc Thanh Tâm đều biết nối tiếp gương cha, tích cực tham gia đóng góp vào các hoạt động của Hội đồng Vũ/Võ tộc Hải Phòng. Điển hình nhất là người con trai thứ Vũ Nguyên Thái không chỉ là một doanh nhân thành công trong hoạt động sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp, anh còn là một người rất tâm huyết với việc họ thông qua những đóng góp bằng cả vật chất lẫn tinh thần, đồng thời còn là một người luôn say sưa với các công tác xã hội, làm Chủ tịch Liên đoàn Bóng bàn thành phố.

Khi tôi ngồi viết những dòng này, ngoài trời giăng giăng màn mưa rét do ảnh hưởng của đợt không khí lạnh tăng cường, nhưng tôi vẫn thấy ấm lòng khi được viết về một gia đình họ Vũ như thế

                                                                                                                                                         Vũ Trọng.
Bài viết liên quan