Liên kết trực tuyến
Thời tiết
Giá vàng
Tỷ giá
Thống kê
Khách online : 44
Số lượt truy cập :
Thơ ca
Nhà thơ Vũ Cao

 VŨ CAO (1922-2007)
Tên thật là Vũ Hữu Chỉnh, quê ở Nam Định. Ông hoạt động văn học từ những năm đầu kháng chiến chống Pháp. Ông là Giám đốc nhà xuất bản Hà Nội, phó chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Hà Nội, chủ tịch Hội đồng thơ Hội Nhà văn Việt Nam. Vũ Cao là tác giả bài thơ “Núi Đôi” nổi tiếng mà VŨ TỘC TINH HOA đã giới thiệu tại số Xuân Mậu Tý (2008). Ông được tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật năm 2001.

Buổi sớm

 

 

Có lẽ từ trăm năm

Cây gạo vẫn đứng đó

đón mùa xuân về nối tiếp mùa xuân

Một tổ chim vẫn ở chỗ kia,

bên cành

tay trái.

Một bốt giặc còn dấu gạch rêu

Một hố bom trùm cỏ dại

Cây vẫn đứng nguyên

Tay toả rộng bốn bề

non nước

Như bắp tay người lính canh giữ ven song

kiên trì, gân guốc

Thuyền vừa tới nơi

Vẫn dáng thuyền quên ấy

Chở xi-măng, cát trắng

Về dựng bến

Cho tàu ngược tàu xuôi

Đậu cả đôi bờ

Cho ánh lửa chân đê

không còn thức đợi

 

Những đêm mù mưa

Cho ngày chợ thêm vui

Tiếng gà lợn sang ngang

Tiếng điếu cày khoang lái.

 

Gỗ từ miền tây

Hành quân rong ruổi

Thắng hàng theo song

Về những nơi rất xa

Có những bến đá nghiêng

những làng bãi nối

 

Những đồng chiêm đang đợi chờ

Bắc cầu xây xóm mới

Gỗ mang trầm hương thượng nguồn

Ngạt ngào sông núi.

 

Rặng núi lục và lam

Không còn thăm thẳm nữa

Muông thú gọi nhau

Không còn hoang dại nữa

Từ bờ bên kia

Tiếng máy

nhặt khoan trong nhịp chày

Không ồn ào

mà âm vang nghiêm nghị

Như lời ru cỏ cây

Một cặp thanh niên

Vẻ người bến Yên, chợ Gió

Đi lên công trường

Súng quàng ngực nở

- Gắng xong đoạn đường này

Xe ta vào tuyến lửa

Buối sớm nay trong trẻo

Giống trời ta dưới xuôi

Họ nhìn, đầu rất thẳng

Trời cao và mây trôi

Bãi ngô triền miên

Xanh hơn nền trời

Rộng hơn dòng sông

Trăm cô học sinh

Cùng lứa tuổi

Lá ngô ngang đầu

Giơ tay lên với

Phấn vàng tung xa

Như đàn bướm nở

Từng long nhị hoa.

 

Đứa em lên đường

Mắt em nhìn chớp vội

- Xuân nào bắt dế chọi thi

Nay đã thành anh bộ đội

 

Em đi

Ngọn núi nhớ

sẽ có nghìn ngọn núi

Cây gạo nhớ

sẽ có nghìn ngọn cây

Tiễn chân em

cả bờ bãi

và dòng sông tôi theo

lấp lánh.

 

Đẹp thế đấy

Giữa mùa xuân

Con chim lảnh lót nhất của rừng

đạp đỉnh đèo mây

vỗ cánh.

 

Vũ Cao

Nguồn: Thơ với tuổi thơ,

Vũ Cao - NXB Kim Đồng, 2003

Bài viết liên quan