Liên kết trực tuyến
Thời tiết
Giá vàng
Tỷ giá
Thống kê
Khách online : 35
Số lượt truy cập :
Truyện ký
Võ Tánh bi tráng kí - hồi thứ nhất (BÃO VŨ)

 

 Nhân kỷ niệm 2014 năm ngày sinh của Thần tổ Vũ Hồn, thủy tổ của dòng họ Vũ - Võ Việt Nam, sinh thành nhiều bậc tài danh, tạp chí VŨ TỘC TINH HOA trân trọng giới thiệu đoản thiên tiểu thuyết dã sử VÕ TÁNH BI TRÁNG KÍ của nhà văn Bão Vũ (Vũ Bão) kể về tướng quân Võ Tánh, vị đại tướng công thần triều Nguyễn.

Truyện được viết theo lối cổ văn cho phù hợp với không khí và thời đại của lịch sử. Trong truyện, hầu hết các nhân vật đều có thật trong chính sử, một vài nhân vật phụ do tác giả hư cấu

HỒI THỨ NHẤT

Võ Văn Dũng tay không vào thành thuyết khách

Ngô Tùng Châu trắng đêm tính kế nghi binh

Đây nói về thời Tây Sơn cùng Nguyễn triều tranh hùng mà các danh tướng của đôi bên đều được ghi trong chính sử, trong đó có nhiều nhân vật kiệt hiệt thuộc họ Vũ - Võ ở khắp Đàng Trong, Đàng Ngoài toàn nước Nam. Có một người trí dũng song toàn, lòng trung ngời sáng khiến đôi bên Tây - Nguyễn cùng ngưỡng mộ. Đó là tướng quân Võ Tánh, đại tướng công thần triều Nguyễn.

Năm Kỷ Mùi (1771) Nhà Tây Sơn dấy lên, tận diệt hoàng tộc nhà Nguyễn ở phương Nam, người cuối cùng của nhà Nguyễn là Nguyễn Ánh mới mười lăm tuổi phải trốn sang Xiêm La.

Khi ấy Võ Tánh người huyện Phước An, tỉnh Biên Hoà, cha mẹ mất sớm, ở với anh là Võ Nhàn. Sĩ phu cõi Nam bất phục nhà Tây Sơn, lập ra đạo quân Đông Sơn chống lại. Võ Nhàn cũng ứng nghĩa. Sau, Nhàn chết.Tánh lúc đó mới mười tuổi được bà dưỡng mẫu nuôi.Tánh ham học võ nghệ, lớn lên lòng nghĩa hiệp, tập hợp tráng đinh chống giặc cướp quanh vùng, bảo vệ lương dân.

Nguyễn Lữ nghe tiếng Võ Tánh, cho người đến chiêu dụ, nhưng Tánh cự tuyệt. Lữ tức giận đem binh tới bắt Tánh. Dưỡng mẫu giúp Võ Tánh trốn thoát. Quân Tây Sơn khảo tra dưỡng mẫu đến chết. Võ Tánh vô cùng căm hận, liền đứng ra chiêu mộ hào kiệt khắp vùng, dựng cờ khởi nghĩa chống Tây Sơn.

Võ Tánh người bạn là Ngô Tùng Châu, xuất thân thủ khoa ở huyện Ninh Hoà tỉnh Bình Thuận bậc văn tài mưu lược, đến giúp.

Võ Tánh xưng là Tướng quân, phong Ngô Tùng Châu làm Tham mưu, huấn luyện nghĩa quân rất có kỷ luật, thường giúp dân dẹp trừ bọn cướp quanh vùng, khiến dân chúng mến phục. Mấy lần quân Tây Sơn kéo đến bị Võ Tánh đánh tan. Khi Nguyễn Ánh từ Xiêm La trở về mưu khôi phục lại nhà Nguyễn, nghe danh Võ Tánh, liền sai người mang lễ hậu tới cầu. Tánh thuận lòng, đem quân về giúp. Nguyễn Ánh cảm mến, gả em gái là Công chúa Ngọc Du cho. Võ Tánh giúp Chúa Nguyễn lập nhiều công tích, uy danh lừng lẫy, đứng đầu “Gia Định tam hùng(1).

Năm Kỷ Mùi (1799), Nguyễn Vương (Nguyễn Ánh) đem quân ra đánh Tây Sơn, lấy được thành Bình Định. Vương để Võ Tánh và Ngô Tùng Châu ở lại giữ thành, còn đại quân trở về Gia Định.

Vua Tây Sơn cử Thái phó Trần Quang Diệu dẫn một vạn quân bộ vây hãm thành Bình Định. Lại cử Đô đốc Võ Văn Dũng chỉ huy thủy quân gần 1900 chiến thuyền chiếm giữ đầm Thị Nại chặn quân Nguyễn tiếp viện đường biển.

Bình Định vốn là nơi phát tích của nhà Tây Sơn. Thành được xây đắp kiên cố, vị trí đắc địa, ở thế dễ phòng thủ, khó tấn công. Phía Nam thành là núi Hàm Long và sông Côn. Phía Đông gần đầm Thị Nại là vịnh biển. Thànhchu vi hơn 10 dặm.Tường thành cao hơn 3 trượng, dày 2 thước rưỡi. bốn cửa Đông, Tây, Tiền và Hậu.

 Võ Tánh đốc quân giữ vững thành trì được mười bốn tháng, trong thành thiếu lương thực trầm trọng, quân phải ăn cả thịt voi, thịt ngựa.

Biết tình cảnh khốn đốn của quân Nguyễn, Trần Quang Diệu bàn cùng Võ Văn Dũng: “Võ Tánh là đại tướng nhà Nguyễn, đệ nhất hào kiệt thời nay. Tánh đã hạ nhiều thành trì, giết, bức hàng nhiều tướng giỏi của Tây Sơn ta, nay bị vây khốn ở đây chính là dịp may cho tôi với ông. Ta phải đốc quân ngày đêm công thành, quyết bức Võ Tánh đầu hàng. Trước là để rửa hận cho Tây Sơn, sau là thu về một tướng tài bậc nhất, quân Nguyễn tất bị yếu thế đi nhiều.”

Võ Văn Dũng nói: “Tánh cùng họ Võ với tôi. Để ngày mai tôi liều một mình vào thành thuyết phục. Nếu ông ta thuận dâng thành sẽ đỡ xương máu cho hai bên.”

Trần Quang Diệu cau mày ngẫm nghĩ: “Võ Tánh có thù riêng với Tây Sơn, nếu cương quyết không đầu hàng, lại bắt giữ ông làm con tin sẽ khó xử. Hay là tôi cho quân khiêu chiến, rồi ông gọi Tánh ra thương thuyết.”

Dũng nói:“Chuyện hệ trọng không thể nói trước ba quân. Cứ để tôi vào thành. Tánh là người chính trực, đường đường một đại tướng quân sẽ chẳng làm trò hạ tiện.

Diệu khen phải. Hôm sau giờ Mùi, Võ Văn Dũng mặc áo dài, đội khăn lụa, ngồi xe nhẹ do một tên lính đẩy đến trước cổng phía Đông thành. Tên lính bắc loa gọi lên tháp canh:“Có Đại Đô đốc Tây Sơn Võ Văn Dũng một mình xin được vào thành yết kiến đại tướng quân Võ Tánh bàn chuyện hệ trọng.”

Võ Tánh đang ngồi bàn định việc quân với quân sư Ngô Tùng Châu, lính vào báo. Ngô Tùng Châu cười nói: “Dũng là tướng đứng đầu “Tây Sơn thất hổ tướng” (2). Người này trước theo Ngô Hữu Cầu, sau bỏ Cầu theo Nguyễn Huệ, dưới quyền Nguyễn Hữu Chỉnh, rồi lại giết Chỉnh theo lệnh của Huệ.  Dũng vào đây chắc là sẽ lấy tình đồng tộc với tướng quân mà dụ hàng. Tướng quân nên tính trước.

Võ Tánh gật đầu nói: “Tôi đã biết Dũng là người thế nào rồi. Ông chớ lo.” 

Bèn cho quân sửa soạn tướng phủ thật uy nghiêm, để Ngô Tùng Châu ngồi bên tả cùng tiếp khách, rồi lệnh đưa Võ Văn Dũng vào. Hai bên thi lễ. Quân hầu dâng trà thơm.

Võ Tánh hỏi:“Đô đốc đang chỉ huy thủy quân ở đầm Thị Nại, có chuyện gì phải quá bộ vào đây gặp Tánh này?”

Dũng vòng tay kính cẩn nói:“Tướng quân là đệ nhất trong “Gia Định tam hùng” oai danh lừng lẫy khắp Đàng Trong, Đàng Ngoài khiến Dũng tôi vô cùng ngưỡng mộ, ao ước diện kiến từ lâu. Nay có điều hệ trọng nên liều một mình tay không vào đây giãi bày lời tâm huyết. Xin được nói riêng.”

Võ Tánh cười: “Có chuyện gì, Đô đốc cứ nói. Tôi với Quân sư Ngô Tùng Châu đây tuy không cùng cha mẹ, nhưng tình như cốt nhục, xin chớ ngại.”

Dũng vẫn xin đuổi mấy tên lính hầu ra ngoài, rồi nói: “Thành này vốn là kinh đô nhà Tây Sơn, nên vua Tây Sơn quyết chiếm lại bằng được. Nay thành bị vây hãm đã lâu, quân dân lâm cảnh khốn quẫn, chuyện thất thủ chỉ là một sớm một chiều. Xin tướng quân nể tình kẻ đồng tộc này đã tay không tấc sắt, liều mình vào đây, mà suy xét. Nếu ngài dâng thành, bỏ nhà Nguyễn về với Tây Sơn, thì vừa giữ toàn mạng, công danh thăng tiến, lại yên lành cho quân sĩ, chính là chuyện phúc đức trong binh nghiệp.”

Võ Tánh cau mày: “Đa tạ thiện ý của Đô đốc. Song, phàm là tướng phải nhớ câu: “Thành thất thủ, tướng tử đồng thành”. Võ Tánh này vâng mệnh chúa giữ thành. Nếu thành Bình Định này thất thủ, thì cũng sẽ chết theo thành.”

Dũng cười nói: “Thiết nghĩ, việc quân cũng tùy cơ mà ứng biến, chẳng nên quá câu nệ kinh sách. Thần tổ Vũ Hồn của chúng ta xưa thụ chức An Nam Kinh lược sứ đất Giao Châu, phụng mệnh vua Đường giữ La Thành, gặp lúc quân sĩ tạo phản, người đã bỏ thành chạy về Quảng Châu chờ Giám quân Đoàn Sĩ Tắc vỗ yên loạn binh mới quay trở lại, có sao đâu. Mà cũng vì thần tổ giữ được mạng sống nên ngày nay mới có những người như tôi và tướng quân đây. “                                                                                                                                                                                                                                                                 

Võ Tánh cả cười:“Đô đốc đọc Tộc sử Vũ - Võ chúng ta mà không chú trọng điều chính yếu thì thật tiếc. Thành đổ còn có thể xây lại cao rộng hơn. Nhưng một mạng người mất đi không thể sống lại, rồi còn biết bao hệ lụy thương đau. Vũ Hồn thần tổ không nỡ hại hàng vạn kẻ khốn cùng vì sưu thuế lao dịch mà sinh loạn nên đành bỏ thành, giữ mạng sống cho họ. Chuyện đó khác với ngày nay, chúng ta cùng tuân mệnh chúa của mình, ông là tướng công thành, tôi là tướng thủ thành. Hai bên phải cố lo trọn phận sự của mình.”

Ngô Tùng Châu đưa mắt cho Võ Tánh rồi lên tiếng: “Xin nhị vị tướng quân cho được lạm bàn. Điều mỗi vị vừa nói đều rất hữu lý. Song dâng thành là chuyện hệ trọng. Xin thư lại vài ngày để bàn thảo trong quân cho đồng tâm, phòng chuyện bất trắc.

Võ Tánh hiểu ý Ngô Tùng Châu, nói: “Ngô quân sư nói phải. Xin thư ba ngày, để chúng tôi bàn định.”

Võ Văn Dũng đứng lên cáo biệt. Ngô Tùng Châu nói với Võ Tánh:“Ta nên nhân cơ hội này thực hiện kế sách đã định.”

Võ Tánh khen phải. Canh tư đêm ấy Võ Tánh cho gọi ba tùy tướng vào mật thất, có quân sư Ngô Tùng Châu tham dự. Đó là Võ Nguyên Trực, Vũ Bá Trung, Võ Cương là ba tướng thân tín trung thành của Võ Tánh. Ba người này kết anh em “đồng tử bất đồng sinh”. Cả ba đều khôi ngô tuấn tú tinh thông võ nghệ, luôn ở bên Võ Tánh khi lâm trận, theo lệnh chủ tướng hiện diện ở những nơi nguy cấp, hiểm nghèo nhất.

Ngô Tùng Châu lấy trong tay áo đưa Võ Tánh một phong thư, nói: “Theo lệnh tướng quân, suốt đêm qua tôi đã hoạch định kế sách, viết cả trong tấu thư này.”

Võ Tánh mở ra đọc, gật đầu, lấy tướng ấn đóng vào thư rồi đưa cho Võ Nguyên Trực:

- Nguyên Trực làm đội trưởng, giữ tấu thư này. Cả ba cùng đọc để biết những điều trong mật thư. Các ngươi hãy lấy tính mạng để đảm bảo tấu thư đến được tay Chúa thượng. Nếu rủi lọt vào tay giặc, phải hủy thư này. Ai thoát được thì đến khẩu tâu Chúa thượng kế sách của ta và Ngô quân sư.

Ngô Tùng Châu nói:“Quân Tây Sơn sẽ đề phòng cẩn mật sau khi Võ Văn Dũng vào đây dụ hàng. Xuất thành lúc này không dễ. Các tướng hãy bảo trọng.”

Võ Tánh rót cho mỗi người một chung rượu rồi ứa nước mắt nói:“Ta coi các ngươi như con nên giao trọng trách này. Chuyến đi này thập phần nguy hiểm, hãy gắng không làm hổ danh người họ Vũ - Võ, chớ phụ lòng ta và quân sư.

Ba tướng dạ to, cạn chung rượu rồi vâng lệnh đi ra.

Muốn biết cuộc xuất thành của ba tướng quân họ Vũ-Võ ra sao, xin xem tiếp hồi sau.

Vũ Bão.

Bài viết liên quan